Adagio


Adagio thực ra có ít giai điệu, cấu tứ không phức tạp, không đòi hỏi nhiều loại nhạc cụ. Thậm chí cũng thể bị trượt đi như vô vàn những bản khác.

Adagio dù trầm lắng, nhưng quyết không phải là một bản nhạc ảo não. Nó là một hoài niệm mong manh. Nó là một bản tự sự như giống của một cô gái với tình yêu chưa nói hết. Cô có thể buồn nhớ, và sống nhiều vì dĩ vãng, bởi vì cô là đàn bà. Nhưng cô cũng biết rõ những viên ngọc trong tâm hồn mình, đã dâng cho một tình yêu mà thậm chí tôi dám cá rằng cả anh người yêu cũng chưa hẳn đã xứng đáng với cô.

Mỗi lần nghe, tôi đều có những cảm giác mới mẻ, đều thấy những chân trời khác lạ của cảm xúc, kỉ niệm, những hi vọng, ảo vọng và nỗi nhớ giăng mắc vô hình đâu đó.

Đôi khi cảm xúc đến chậm, chậm đến mức khi đối phương chả còn bên cạnh nữa thì mình mới trào dâng, bùng nổ ham muốn và khao khát, mới thấy hoài mong và tha thiết được yêu và được “ấy”. Điều này chẳng phải giống như đời thực hay sao? Khi mà cái sự lệch pha khiến người ta mãi không có được nhau.

Tôi thích dậy sớm, ngày của tôi vì thế dài hơn. Tôi ra phố, ngồi vỉa hè gọi một ly cà phê. Từ đó, tôi có thể thoải mái nhìn ngắm con phố còn vắng bóng người. Con phố dài, những hàng cây già nua và trẻ trung, rải lá của mình xuống vỉa hè, nơi những cụ ông và cụ bà thảnh thơi rảo bước qua, những bạn trẻ đi tập thể dục về hay những người đi bán hàng buổi sớm.

Adagio mở ra những buổi sớm mênh mông trong tôi khi trầm ngâm ngồi nghe ngóng những mới mẻ trong mình, hay hồi tưởng những điều cũ kĩ rong rêu của quá khứ. Nhiều ngày mới đã đến với tôi như thế.

Những công việc phải làm, những lời nói phải nói cuối cùng vẫn phải nhường chỗ cho những mong muốn vừa ngấm ngầm chảy lặng bên trong, vừa không thể không lênh láng ra ngoài. Nó hợp với sự lãng mạn kiểu “sóng vượt tràn bờ”.

Adagio cũng kéo dài những đêm khuya, khi cửa sổ nhà tôi vẫn hắt sáng ánh sáng của ánh đèn ngủ. Bên ngoài, bầu trời của trăng sao, gió, mây và mưa lặng lẽ thay đổi liên tục. Bầu trời, thực ra vẫn thế, từ thượng cổ đến nay, và chả thèm lưu lại dấu vết gì của thời gian, của cuộc sống và con người.

Đôi khi bật Adagio lên, tôi nhắm mắt và thấy mình bỗng bị lôi tuột xuống phố cổ. Tôi trôi xuôi một cách ngon lành giữa lòng phố, lượn khéo theo những khúc quanh hay ngã tư, đôi khi chạm cả vào những tán bàng xanh ngắt như vỏ con cánh cam hay những chùm lá hoa sữa vẫy vẫy như bàn tay trẻ con.

Thậm chí có lúc giai điệu trầm hẳn và tôi, như mất động lực, trôi là là sát những thảm lá vàng ươm đêm trước. Hoặc khi nhạc vút cao, thì tôi cất cánh lên trên những mái nhà nâu trầm lưu giữ những dấu vết thời gian.

Có khi tôi cố ngoái lại một khung cửa sổ lớn màu xanh kiểu Pháp và thoáng thấy một mái tóc dài, đen mượt, buông qua cái cổ con gái dài và trắng ngần giống như bức tranh “Thiếu nữ bên hoa Huệ” của họa sĩ Tô Ngọc Vân.

Tiếng vĩ cầm dài một hơi thì bằng hết một con phố. Cứ thế tôi duỗi người ra mà trôi xuôi, cho đến khi bản nhạc lặng dần và kết thúc.


2 comments

Dạo hồi năm 2000 hầu như tối nào cũng vừa nằm gác đầu nghe Secret Garden một mình. Nhạc từ dĩa CD để đầu giường. Lúc đó học lớp 12, tâm hồn còn trinh 😀 nên nghe Adagio thấy buồn. Cái tiếng violin (phần background) ban đầu nó cứ trườn trườn trườn, làm nhớ đến nhạc phim con “Bạch Tuộc” và thanh tra Cattani. Nhạc phim “Bạch Tuộc” cũng hay, mà thuộc hàng còn xưa hơn trái đất, chắc tầm lúc VN thỉnh thoảng mới chiếu được 1 phim nước ngoài. Quay lại Adagio, bẵng 10 năm trời hôm nay mới nghe lại đó. Hic, thời gian nhanh quá. Mà hôm nay hãy nghe 1 bản phối lại bằng tiếng saxophone, cũng tuyệt. Nó hay kiểu lãng tử, trãi đời và ko buồn.

https://soundcloud.com/kokuros/adagio-secret-garden-tenor-m6-ria

Leave a comment

Hoặc