Sad Angel – Hạnh phúc của sự tĩnh lặng


5:20
Có bao giờ bạn nghĩ mất hết bao lâu để bạn có thể quan sát cuộc sống, để nhìn thấy mỗi con người đang đi trên phố ngoài kia với hàng trăm ý nghĩ khác nhau? Igor Krutoy chỉ mất có 5:20 để nhìn cuộc sống qua một bản nhạc nổi tiếng của ông có tên là Sad Angel. Rộ lên ở Việt Nam vào khoảng năm 2009, dân mạng gửi cho nhau nghe Sad Angel như là một cứu cánh cho những căng thẳng, mệt mỏi của đời thường. Video của bài nhạc đạt đến lượng view chóng mặt trong thời gian ngắn. Mặc dù đã nghe Sad Angel từ trước đó khá lâu, tôi cũng chưa có thời gian viết về nó.
Tôi không thích nước Nga, cũng không thích nghe nhạc Nga. Nhưng âm nhạc mà, là thứ vô cùng mạnh mẽ xóa nhòa mọi ranh giới và yêu ghét. Ít nhất tôi đã tình cờ biết đến âm nhạc của Igor Krutoy, một nhạc sĩ người Ucraina, lớn lên và sống ở Moscow-Nga. Không giống như những bản nhạc “phong cách Nga” – phức tạp hóa một cách khó chịu, nhạc Igor Krutoy rất dễ nghe, hầu hết là những giai điệu piano, đôi khi hòa cùng saxophone, êm ái, nhẹ nhàng và vui tươi. Bạn có thể nhìn thấy cuộc sống chuyển hóa từ những mâu thuẫn, bực dọc rất đỗi đời thường sang yêu thương, dung hòa trong “The whole world is love” (cả thế giới là tình yêu) hay những nỗi nhớ khắc khoải đến nao lòng trong “I miss you, even in my sleep” (Anh nhớ em, ngày cả trong giấc ngủ), hay chút xao lòng quyến luyến khi vô tình gặp một người, bên nhau trong khoảnh khắc rồi rời xa trong “You’re in my September”..
Nhưng bản nhạc mà tôi yêu thích nhất, và nghe đi nghe lại nhiều nhất là Sag Angel, xem đi xem lại thì đúng hơn, một phần là vì video của bản nhạc. Chỉ dài 5:20 nhưng đoạn phim ngắn trên nền bản nhạc du dương thu gọn cả một cuộc sống đang diễn ra sống động qua đôi mắt của người nhạc sĩ ngồi bên trong một nhà hàng và ngắm nhìn mọi chuyển động bên ngoài qua khung cửa kính. Thật ra phải là những người sống nội tâm và hoàn toàn đạt được sự tĩnh lặng bên trong thì bạn mới có thể ngồi một chỗ và tận hưởng cái cảm giác thú vị của việc ngắm nhìn thế giới bên ngoài, mỉm cười với nó, hoặc cau mày vì nó. Tôi thích nhất hai chi tiết trong đoạn phim ngắn: hình ảnh chiếc ruy-băng gói món quà bị vứt xuống đường và một anh chàng lôi thôi thậm chí không nhìn thấy cô gái xinh đẹp kiêu hãnh đi ngang qua mình chỉ vì anh ta đang mải nhìn vào mục tiêu đánh cắp của anh ta: chiếc cặp xách của một người đàn ông lịch lãm. Thế sự biến chuyển vô lường vậy đó, trong một khoảnh khắc mà thôi. Có thể lúc này bạn làm chiếc ruy-băng hay cô gái xinh đẹp kia, rạng ngời và tỏa sáng, Nhưng có thể vào một lúc khác, bạn đã bị ném bỏ không thương tiếc, lòng kiêu hãnh bị tổn thương. Và bạn sẽ giống cô gái kia, cúi đầu một cách buồn bã vì một kẻ đàn ông chẳng ra gì không để ý đến vẻ đẹp rạng ngời của cô, trong khi ngoài kia không thiếu gì kẻ phải ngoái lại nhìn theo cô không rời.
Tôi không thể như cô gái ấy, (tất nhiên là có mơ thì cũng không thể đẹp bằng cô ấy được ấy chứ), mất đi sự kiêu hãnh của mình vì bất cứ điều gì hay bất cứ ai. Tôi muốn mình như cô bé ở cuối đoạn phim, cười rạng rỡ và nhìn mọi thứ bằng đôi mắt trong veo, khiến người nhạc sĩ đang âm thầm quan sát kia phải mỉm cười, và bản nhạc Sad Angel kết thúc trong một dư âm ngọt ngào.
Bạn cũng thế, nhé, hay hồn nhiên và hạnh phúc. Bởi vì ở đâu đó, Sad Angel luôn bên cạnh bạn.
PS: nếu bạn tò mò, có thể tự tìm video Sad Angel – Igor Krutoy trên you tube và xem thử nhé, mình không up link lên đây, vì cái gì tự khám phá ra cũng sẽ khiến bạn cảm thấy vui hơn một chút


One comment

Leave a comment

Hoặc