Cảm xúc phim Love Phobia cùng những bản ko lời rất hay PDF Print E-mail
viết bởi con_mot_MTV   
alt
Thời học sinh có 1 cô gái bảo rằng cô ta là người ngoài hành tinh và bi 1 lời nguyền. Ai chạm vào cô ấy sẽ bị xui. Ai cũng xa lánh cô bé đó. Chỉ duy nhất có 1 câu trai ko sợ và chạm vào cô bé. Tuy nhiên sau đó cậu bị bệnh nặng. Và cô bé biến mất...





 

 

 

 
 

 

 
Con_mot cực kì thích bộ phim này. Ngày trước vô tình mua nó
chỉ vì thấy hình nam diễn viên là anh chàng có nụ cười rất ngây
 ngô. Và cũng vì thích anh ta đóng trong "Classic" nên mua. Và
tôi phải cảm ơn mình vì điều đó. Người ta thường bảo, phim Hàn
Quốc sến, ướt át và uỷ mị cùng một mô típ bệnh tật. Uh đúng,
Con_mọt công nhận. Nhưng xem cái cách người ta thể hiện
những góc quay, cách dẫn truyện, cách lồng cảm xúc của bộ
phim vào khán giả, hay chỉ từ những thủ thuật "rất đơn giản" đó là những bản nhạc nền của nó. Lại một cảnh lãng mạn nào đó ư? Hay một chi tiết kịch bản để giải quyết vấn đề "nút thắt" của bộ phim mà ai-cũng-biết-trước-nó-là-thế-nào.Phim Hàn thổi được những cái lạ vào những thứ mà ai cũng bít trước và đã quá quen.Nhưng vẫn lạ và bất ngờ. Chẳng phải khi xem phim đều ta luôn trông chờ là sự bất ngờ? Như bộ phim này tôi xem cách đây dù đã 4, 5 năm nhưng đây là một trong những bộ phim mà tôi có thể kể vanh vách mà ko cần xem lại.
DOWNLOAD ALBUM (Pass: tapchiamnhac.net)
Hai nhân vật chính là cậu bé Jo Kang và cô bé Ari. Tôi thích gọi bộ phim này là "cô bé áo mưa vàng" vì mở đầu bộ phim là một cô bé rất dễ thương 24/24h luôn trong 1 cái áo mưa vàng.
 
 
 
 
Cô bé bảo "Tôi là người ngoài hành tinh và tôi bị một lời nguyền, ai đụng vào người tôi đều sẽ chết". Kể cả gia đình đều đã phải chết vì ôm lấy cô bé. Ông bà vì thương cháu mồ côi, ôm lấy cô bé và cũng ngã lăn ra mất! Cô giáo trong lớp học bẹo má cô nhóc tinh quái này, thế là đang đạp xe bị té trẹo chân. Từ đó cô bé là "bất khả xâm phạm" trong trường.Chỉ duy nhất có một câu trai ko sợ đièu đó.

 

 
 

Jo Kang và Ari trở thành đôi bạn có lẽ vì khi được bố chở đến trường vào ngày nhập học lớp 1, Kang ngồi quay lưng với bố vắt vẻo trên yên sau và người đầu tiên cậu gặp là Ari. Còn với Ari, có lẽ vì Jo Kang là người duy nhất chịu làm bạn dù đã nghe "tin đồn".


Khoảng cách giữa 2 người lúc này là 1 cái áo mưa. Ari ko bao giờ cho Jo Kang chạm vào mình, dù chỉ là một cái nắm tay dắt nhau đi qua con suối trơn trượt. Cô bé lun vẽ 1 đường vạch khoảng cách.
 

 

 


Dù là khi bé. Hay khi đã lớn. Khoảng cách có lúc là 1 cái bàn.

alt
Ngay cả tấm hình duy nhất 2 người chụp với nhau cũng tồn tại 1 khoảng cách.Khoảng cách chỉ là 1 bàn tay.

alt


Rồi cả 2 cùng lớn lên nhưng khoảng cách lun tồn tại. Trải dài cả bộ phim luôn tồn tại 1 "khoảng cách":

- Một trận mưa dầm trên đường đi học về, cả 2 ôm nhau ngồi trú dưới gốc cây. Đó là lần thứ 1 cô bé xoá bỏ khoảng cách. Sau trận mưa dầm dưới ruộng đó, cậu bé bị sốt viêm phổi 1 tuần. Khi khoẻ mạnh đi học lại thì chiếc bàn Ari hay ngồi đã trống chỗ. Cô bé đã biến mất.

- 10 năm sau, Jo Kang đã là 1 học sinh trung học sắp thi ĐH thì Ari đột ngột liên lạc và xuất hiện trở lại. Tình cảm của cả 2 vẫn thân thiết và sâu sắc như chưa hề có sự tồn tại khoảng thời gian 10 năm qua. Trước ngày rời quê thi đại học, Jo Kang mún tạo 1 bất ngờ. Nửa đêm anh nhảy lên mui xe tải đi nhờ lên thành phố mua Sushi, món ăn là Ari vẫn ao ước được ăn. Tờ mờ sáng, anh trở về với món quà đó. Hạnh phúc! Cả 2 trao cho nhau 1 nụ hôn nhẹ. Đó là lần thứ 2 Ari xoá bỏ khoảng cách. Và lần thứ 2 Kang nhập viện, ốm sốt 1 tuần sau đó. Ari lại biến mất... có lẽ vì lời nguyền chăng?

- Lại gần 10 năm trôi qua, Jo Kang giờ là 1 nhân viên cho vay tín dụng của ngân hàng. Ari xuất hiện. Vẫn đột ngột và bất chợt như 2 lần trước đó. Ở đoạn này, con mọt rất thú vị với cách giải quyết vấn đề của đạo diễn trong việc thể hiện cho khán giả cảm nhận rõ tình cảm của Jo Kang: khi còn là cậu bé, theo thời gian trưởng thành cho đến lúc này gần 30 tuổi. Cậu đang phải loay hoay tiếp khách hàng, sau lưng là sếp đang kiểm tra năng lực và trước mặt là cô gái "kì quái" bỗng xuất hiện. Cô gái bằng xương bằng thịt chứ không chỉ là những hình ảnh hoài niệm mà anh ta luôn nhớ đến. Đồng hồ chạy chậm 1 cách ì ạch và vẫn còn hơn 2 tiếng nữa mới hết giờ làm. Anh ta sẽ làm gì? Bỏ khách hàng chạy đến và thốt lên "Em đừng đi"? "Anh yêu em"? Hay nói 1 câu gì đó tương tự. Không, để giải quyết cho sự xung đột những cảm xúc đè nén của chính mình vào ngay lúc ấy, anh ta lặng lẽ cởi dây giày của mình ra, bước tới và cột chân Ari lại vào ghế chờ của ngân hàng.Rồi quay lại với khách hàng của mình.

"Đừng đi đâu cả!"

Giữa anh và Ari lúc này khoảng cách là sợi dây giày.

alt

Nhưng ít ra anh ko phải sợ.Nỗi sợ khi chỉ 1 thoáng ko nằm trong tầm mắt mình Ari sẽ lại biến mất. Hết đêm hôm đó, chưa kịp vui mừng vì gặp lại nhau. Ari lại chào tạm biệt. Lần này Ari ko đột ngột biến mất nữa. Nhưng lời chào tạm biệt sang Mỹ của Ari cũng chẳng thú vị hơn là bao.

Khoảng cách.
Jo Kang đứng đó, bất động. Góc quay 2 bàn chân đứng sát mép đường vạch phân cách khu vực cách li sân bay, sát nhất như có thể. Nhưng anh ko vượt qua nó. Jo Kang chỉ đứng đó và nhìn. Lại chỉ có thể đứng nhìn với 1 khoảng cách vô hình. Chỉ trừ 2 lần 2 người dựa vai vào nhau, còn lại mọi khung cảnh khi 2 người đi chung với nhau luôn là sự đối diện: "Bên này" và "bên kia".

alt

Và sự thật hé lộ trong 1 lần vô tình thăm bạn trong bệnh viện, anh bắt gặp Ari đang mặc đồ bệnh nhân. Và ông chú, người thân duy nhất của Ari đã cho Jo Kang hiểu vì sao lại có "khoảng cách" đó. Từ khi còn bé cho đến lúc này, nhà của Ari chính là bệnh viện.Vì muốn sống, Ari phải điều trị mỗi ngày. Khi lên 4 tuổi, trên đường cao tốc, cô bé vô tình làm che mắt bố khi đang lái xe. Tai nạn xe hơi xảy ra và duy nhất Ari còn sống nhưng lại bị truyền nhầm máu của người mắc bệnh AIDS. Một cô bé lanh lợi và thông minh đủ hiểu phản ứng của những người xung quanh trong bệnh viện vào lúc đó nghĩa là gì. Cô bé bit đó là căn bệnh có thể lây và chắc chắn chết. 4 tuổi và đối diện với điều đó, đối diện với cảm giác chính mình gây ra vụ tai nạn đó và đối diện với căn bệnh, Ari vẫn cười và sống. Nhưng cô bé chỉ chấp nhận đi học khi được mặc áo mưa bên người. Và những câu chuyện kì quái ngoài hành tinh được thêu dệt để mọi người khiếp sợ và tránh xa mình. Cô bé nghĩ, như vậy các bạn sẽ ko chạm vào mình và họ sẽ được an toàn.

2 lần Ari từ bỏ khoảng cách với Jo Kang là 2 lần Jo Kang bị ốm nặng. Cô ko bít rằng, Jo Kang ốm vì bị viêm phổi bẩm sinh từ nhỏ. Trước khi Ari dựa đầu vào vai Jo Kang trú mưa dưới gốc cây, cậu bé đã dầm mưa bắt rắn mối. Và trước khi 2 người hôn nhau, Jo Kang đã có 1 đêm ngồi trên mui xe hứng gió sương giữa mùa đông.Ari ko bit điều đó và cô chỉ nghĩ, mình đã sai khi phá bỏ khoảng cách đã đặt ra. Bệnh tật của Jo Kang chính là do mình. Và cô phải tránh xa Jo Kang.

Góc quay lại chiếu vào đôi bàn chân của Jo Kang khi anh đang đứng dưới mưa trước cửa bệnh viện. Hai chân sát vạch lằn ranh cửa bệnh viện và khu vực dân cư,

Vẫn luôn là 1 khoảng cách, dù lớn hay nhỏ. Anh ta sẽ làm gì? Mọi người mong chờ anh ta sẽ dũng cảm bước qua lằn vạch đó. Chỉ là 1 lằn vạch, 1 cái nhấc chân và xoá bỏ mọi khoảng cách, chạy đến ôm Ari? "Rằng anh đã hiểu?". Không, anh vẫn đứng đó. Nhưng ko nhìn bất động nữa mà quay lưng về lại quê nhà. Ari từ nhỏ đã nói rằng mình là người ngoài hành tinh, rằng mình sinh ra ko thuộc thế giới này và một ngày nào đó người ngoài hành tinh sẽ đến đón cô. 6 tuổi Jo Kang nghe nhưng ko hiểu. Giờ thì anh đã hiểu câu nói đó của Ari. Anh quay về quê nhà và thức suốt 1 tuần để làm một "bãi đáp" cho người hành tinh trên một cách đồng cỏ với đèn và những kí hiệu kì quái của "người ngoài hành tinh".

Ari đã vào giai đoạn cuối và cũng hiểu rằng, khoảng cách mà cô tạo ra đã ko còn. Jo Kang đã bít tất cả và đang chờ cô trên cánh đồng "bãi đáp người ngoài hành tinh". Cô chết trên vai Jo Kang. Ko còn khoảng cách, ko còn áo mưa, ko còn những lằn vạch, ko còn sợi dây giày. Nhưng đó chỉ la` khoảng cách hữu hình. Còn khoảng cách vô hình? Nó đã tồn tại và mãi tồn tại giữa 2 người từ khi cô bé mặc áo mưa vàng gặp cậu nhóc đang huýt sáo trên ghế xe đạp.

alt

Con mọt học được 1 điều từ bộ phim này. Hãy loại bỏ những yếu tố lãng mạn, sến, "lại bệnh tật", "biết trước" mà nhìn xem cách mà chàng trai giải quyết vấn đề.

Với chúng ta, khi đối diện với "lằn vạch khoảng cách" ấy, khi đứng "bên kia" và nhìn người thân của mình gặp rắc rối. Chúng ta thường muốn vượt qua lằn vạch đó. Hay mong muốn người đó hãy bước về phía mình và đừng tự cô lập mình nữa. Tất cả chúng ta đều cố sức bằng cách này hay cách khác chứng minh lằn ranh là ko tồn tại. Nhưng nếu nó là thứ tồn tại mãi mãi thì sao? Cuộc sống đã ấn định ra khoảng cách đó, vậy chúng ta sẽ cố sức xoá bỏ nó, hay buông xuôi? Với Jo Kang, anh ko cố xoá bỏ,anh chấp nhận nó ngay từ cái ngày đầu tiên găp Ari,nhưng anh không buông xuôi. Với Ari, chỉ có khoảng cách với Jo Kang mới có thể khiến cô thoải mái, để cô tiếp túc sống với tình yêu của mình. Jo Kang hiểu điều đó, anh sẽ bao giờ phá bỏ khoảng cách. Vậy thì anh sẽ ko bước vào bệnh viện mà sẽ quay lưng đi và làm những gì có thể nhất cho Ari lần cuối cùng. Đó là cách yêu của Jo Kang. Cả 1 bộ phim tình cảm "ướt át" ko hề xuất hiện 1 câu thoại yêu đương.

Ari biết, Jo Kang biết, Người xem biết. Ai cũng biết "chuyện người ngoài hành tinh" chỉ là sự huyễn hoặc cho những gì mà Ari đang chịu đựng có thêm chút màu sắc và làm nhạt bớt đi cái màu khắc nghiệt vốn có. Đôi lúc giả vờ chấp nhận 1 điều vô lí còn tốt hơn là chứng minh nó là vô lí. Vì ko phải lúc nào đối diện với thực tế cũng là điều hợp lí nhất.

Thành viên Con_mot_MTV
@ONLY by tapchiamnhac.net

Comments (8)Add Comment
0
rất thích
written by LA, August 30, 2009
Cảm ơn bạn Con Một. Mình cũng rất thích anh chàng này trong Classic. Đọc bài viết của bạn cảm nhận được rất nhiều từ 1 tâm hồn sâu sắc. Thanks
0
ý nghĩa thật
written by promise_me, September 01, 2009
Cảm xúc của bạn về bộ phim thât hay và ý nghĩa. Mình chưa xem phim này những chắn chắn sẽ tìm nó để xem. cảm ơn nhìu nha
0
...
written by Emeraude, September 03, 2009
Cảm ơn bạn, câu cuối hay quá..
0
tuyet
written by lightwind, October 04, 2009
đó là lí do tại sao mình thích phim hàn.nhẹ nhàng,sâu sắc
0
Mình không hoàn toàn chấp nhận
written by Tèo, December 24, 2009
"Tôi yêu em, nó không liên quan với em" - Việc yêu một người là cảm xúc của chính bản thân mình, cảm xúc ấy thật sự thế nào chỉ ta mới hiểu rõ.
Một sự thực khắc nghiệt ẩn trong một lí do thật giản đơn và kỳ quái. Nhân vật trong câu chuyện chính là tiêu biểu cho câu nói như thế.
Có lẽ mình là người cố chấp, nhưng muốn không chấp nhận sự thực, bao h ta cũng phải đối diện với nó trước, và tại sao lại không dũng cảm lên trước, tại sao cứ chấp nhận như vậy. Hẳn đó không là hướng lí tưởng mà một phim cần khai thác...
0
hay
written by Emma, February 20, 2010
móa ơi con mọt viết bài này hay quá,cảm xúc vô tận!Mặc dù mình ko thích phim HQ lắm,chỉ thích phim dạng tình cảm hài của Hollywood,nhưng bài review này thực sự thuyết phục mình.có thể ngày nào sẽ thử phim HQ xem sao
0
Cám ơn "Con_mot_MTV"
written by lnd41088, March 28, 2010
comment hay quá ! bạn con một có tâm hồn sâu sắc wa heh ! đây có lẻ là dạng phim điễn hình về tình cảm này ! sướt mướt như bài hát "tong hua"
0
Xin Link Down
written by Mrwin9091, May 25, 2010
Link Down Dau ban @@!

Write comment

security code
Write the displayed characters


busy

TCAN copyright @ 2002
Các bài viết đăng trên TCAN đều được viết bởi các thành viên tham gia hoặc đã được sự đồng ý của tác giả. Do vậy bạn có thể đăng trên web khác nhưng mong ghi rõ nguồn và tên tác giả. Việc làm này ko phải vì thu lợi cho TCAN mà là tôn trọng người viết đã dành thời gian, tâm huyết và cảm xúc thật cho bài viết của mình. Dù rằng đã có nhiều trang âm nhạc copy bài viết của chúng mình mà ko tôn trọng tác giả thật sự.